Trại điên có 2 loại: trại để nhốt người điên và trại vào để chữa cho giảm điên. Tôi vừa vào “trại” 10 ngày loại thứ 2.

Trại chữa giảm điên là trại như thể nào?

Vào “trại” là phải buông bỏ mọi thứ của đời sống, tuyệt giao với cuộc sống “văn minh ánh sáng” ngoài kia, tuyệt đối im lặng, không internet, không điện thoại, máy tính, thậm chí không đọc, không viết… Cái tâm không được tiếp xúc với những điều ưa thích, không được làm những việc quen làm, muốn làm, nó bắt đầu bộc lộ cái bản chất điên của nó. Nó quằn quại, nó dẫy dụa. Ý nghĩ bỏ trốn luôn thường trực. Nó đòi lao ra ngoài kia với hàng tá công việc, với vợ con, bạn bè, nó đòi internet, đòi cà phê, xem phim, đọc sách…Rồi còn bao nhiêu kế hoạch, dự định quan trọng chờ đợi làm cho nó như ngồi trên đống lửa.

Nhưng theo thời gian cơn điên bắt đầu dần lắng dịu. Không lắng dịu không được vì cả ngày từ lúc mở mắt lúc 4h sáng cho đến tối khoảng 10h, nó chỉ được ngồi tĩnh lặng và đối trị bằng nhiều thiện xảo cái tâm điên đó trong suốt 10 ngày. Nó dần chấp nhận hiện thực, bắt đầu biết thưởng thức những cơn gió biển lồng lộng, tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng chim hót líu lo. Nó bắt đầu biết ngắm hoa, thật kỹ từng loại hoa có trong vườn. Nó ngắm cả con sâu bò lổm ngổm, chơi với các loại côn trùng có cánh. Nó được thả hồn mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây. Có thú vui nào tao nhã hơn thế? Nó dần cảm nhận được sự kỳ diệu của cuộc sống mà thường ngày chẳng bao giờ để ý tới.

Nó tỉnh dần và nhận thức được những bệnh điên từng mắc: điên nhậu, điên chơi, điên mua sắm, điên công nghệ, điên game, điên làm việc, điên kiếm tiền…

Các dạng người điên

Người điên nhậu: sáng nhậu, trưa nhậu, chiều nhậu, khuya cũng nhậu. Hết ngày này sang ngày khác. Nhậu tới phát bệnh mà vẫn tự hào mình là người đô mạnh và được người khác tán dương. Vào bar sàn, hay karaoke sẽ thấy người điên chơi.

Người điên mua sắm thấy cái gì cũng muốn mua, cái gì cũng cơ hội giảm giá ngàn năm có một. Tới nỗi đồ chất lên thành núi nhưng vẫn “người yêu tôi không có gì để mặc”.

Người điên công nghệ có thể bán thận để mua Iphone, Ipad. Người điên game chơi game thâu đêm suốt sáng, quên ăn, quên ngủ, quên vợ, quên con.

Nhưng nặng nhất là người điên làm việc. Họ không thể ngừng làm việc một giây phút nào. Ăn cũng làm, chơi cũng làm, du lịch cũng làm, thậm chí ngủ rồi vẫn còn làm cả trong mơ. Họ làm tới suy nhược cả tinh thần và cơ thể. Ngừng làm việc là họ cảm thấy vô dụng, đời vô nghĩa, trống rỗng.

Chả trách một số bạn Mỹ, Nhật bị thôi việc, họ vẫn hàng ngày comple caravat, xách cặp táp đi làm…trong công viên từ sáng tới chiều. Nhiều bạn đáng thương không thể chấp nhận thực tại đã tự kết liễu mạng sống.

Người điên công việc cũng có thể mắc cả bệnh điên kiếm tiền. Họ kiếm tiền thừa thãi, dư ăn dư uống, nhà cả chục cái ở không hết, chơi không còn sức để chơi mà vẫn điên cuồng kiếm thêm tiền để mua thêm đất đai, nhà cửa, xe cộ. Có người điên tiền tới nỗi có mấy ngàn tỷ rồi vẫn phải kiếm thêm nhiều ngàn tỷ nữa bất chấp phương cách. Để một ngày “cụ tổng” lại gọi vào đội tuyển “Juventus”. Chả nhẽ 100 hay 1000 tỷ vẫn chưa đủ để họ thấy đủ sống hay sao? Nhắc tới đủ sống tôi lại nhớ mấy bạn mới ra trường phỏng vấn xin việc khi được hỏi mức lương mong muốn. Các bạn chỉ nói, em không yêu cầu cao, em chỉ cần mức lương đủ sống. Nghe tới đủ sống là tôi sợ lắm.

Ấy vậy mà họ không chịu vào “trại”. Mà làm gì có thằng say nào bảo là mình say? Làm gì có người điên mà nhận ra là mình điên cơ chứ? Không những thế, họ còn bảo chúng tôi điên. Đúng thật, chúng ta về bản chất ai cũng điên, chỉ khác nhau ở cấp độ. Nhưng khi nhận ra là mình điên thì kẻ điên đó đã tỉnh ra được một chút.

Hãy tỉnh thức!

Trại điên – Tâm sự của người điên thế hệ 4.0
5 (100%) 1 vote
Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedInShare on TumblrShare on Yummly