Tiền bản thân nó là tờ giấy vô giá trị. Thật vậy nếu bạn bị lạc giữa rừng sâu, ở giữa sa mạc hay dạt ra hoang đảo cùng với một vali tiền, bạn sẽ chẳng thể ăn tiền để không chết đói, uống tiền để không chết khát được. Khi đó tiền chỉ có giá trị ngang rơm rạ nếu bạn nhóm chút lửa.

Giá trị của tiền không nằm ở bản thân nó mà nằm ở việc ta dùng tiền như thế nào?

Từ bé tới lớn chúng ta chỉ được dạy những kiến thức để kiếm tiền. Phải học cho giỏi, thi đỗ đại học, ra trường xin một việc làm tốt, kiếm được nhiều tiền. Các bạn sinh viên vừa tốt nghiệp nghĩ rằng vậy là qua 12 + 4 năm đèn sách, ta đã thành tài, sự nghiệp học hành đã kết thúc. Giờ ta ùa vào đời, tự do tung cánh. Hưởng ứng phong trào khởi nghiệp, có bạn dũng cảm thì khởi luôn, có bạn rụt rè thì tặc lưỡi, đi làm mấy năm rồi khởi cho chắc.

Thống kê của thế giới là 95% nghiệp khởi “xuống hố” trong 1 năm đầu. Té ra sự nghiệp học hành chưa hề kết thúc mà dường như giờ mới thực sự bắt đầu. Chúng ta bắt đầu đi học thêm đủ các lớp CEO, CCO, CMO, CFO, CPO, CHRO, C các kiểu O. Chúng ta tham gia rất nhiều hội thảo, học hết khoá học làm giàu này đến “khai phá khả năng tiền ẩn (mãi không chịu hiện) của bản thân” khác, đi nghe bao nhiêu diễn giả nổi danh thế giới. Học nhiều tới nỗi chính bạn có thể trở thành diễn giả mà lại kiếm được tiền thật, còn “diễn thật” thì chẳng thấy tiền đâu. Kiếm được tiền, bạn lại học cách đầu tư cho tiền đẻ thêm tiền. Vòng lặp này có khi kéo dài đến hết cả đời người. Để đến lúc “trở về cát bụi” mà “trái tim vẫn không thể ngủ yên” vì còn cả đống tiền không biết xử lý thế nào?

Điều gì xảy ra nếu chúng ta biết cách kiếm tiền mà không biết cách dùng tiền?

Nếu không biết cách dùng tiền thì tiền sẽ “dùng” chúng ta. Tiền “dùng” chúng ta quay cuồng, lên bờ xuống ruộng với nó. Nó có thể làm ta xa cách người thân, người thương, mất bạn, mất vợ như chơi. Nhưng điều đáng sợ nhất là nó làm chúng ta đánh mất chính mình. Chỉ mỗi việc chạy theo nó và cố gắng giữ nó đã khiến chúng ta thất điên bát đảo chứ chưa nói đến chuyện còn tâm trí đâu mà suy nghĩ cách dùng nó. Đó là trường hợp ta bị rất nhiều tiền “dùng” mình.

Nhưng đâu chỉ có vậy, rất ít tiền cũng “dùng” ta ngon lành. Ít tiền làm ta đau khổ, dằn vặt vì cảm thấy mình vô dụng, kém cỏi và bị khinh thường. Các đấng mày râu thường nghĩ :”Có mối nhục nào lớn hơn thằng đàn ông không kiếm nhiều tiền bằng vợ? không kiếm đủ tiền để nuôi gia đình?”. Nhưng gia đình đâu phải chỉ cần nuôi? Gia đình còn cần được tổ chức, cần được vun vén bằng tình yêu thương. Con cái cần được dạy dỗ điều hay lẽ phải, giáo dục nhân cách và rèn luyện cả thể chất lẫn tinh thần. Không phải đàn ông kiếm được ít tiền là vô dụng, kém cỏi, đáng khinh. Thằng đàn ông nghĩ rằng chỉ cần kiếm dư tiền cho vợ con dư sống mà phó mặc gia đình mới đích thị là kẻ thất phu thiếu trí tuệ.

Nếu biết cách dùng tiền, việc nuôi sống gia đình là hết sức đơn giản. Để nuôi sống bản thân và gia đình không cần nhiều tiền như chúng ta tưởng. Chẳng qua là bởi chúng ta không có khả năng dùng tiền đúng cách mà thôi.

Xã hội văn minh hiện đại ngày nay dễ làm con người loá mắt không phân biệt nổi đâu là đáp ứng nhu cầu phù phiếm, đâu là điều kiện thiết yếu? Có những cô vợ không thể sống tiếp với chồng nếu chồng không mua nổi cho mình mỗi tháng một cái váy.

Ngày xưa cơm độn không có thịt mà ăn, ngày nay nếu không ăn đủ nửa ký thịt một ngày thì ta cảm thấy yếu xỉu đến nơi. Ngày xưa lấy đâu ra TV, internet, điện thoại, laptop, cafe, rạp phim, du lịch, trường quốc tế, quần áo hiệu, mỹ phẩm hiệu, nước hoa hiệu… những thứ mà ngày nay ta cho là sẽ không thể sống nổi nếu thiếu chúng.

Từ khi nào con người lại trở thành nô lệ bị trói buộc vào những thứ ngoại thân như vậy? Thời bao cấp có dư tiền cũng không mua được hàng, mọi thứ được phân phát ở điều kiện tối thiểu, vậy mà vẫn đầy những gia đình hạnh phúc, đầy tiến sỹ, giáo sư đầu ngành, nổi danh thế giới. Ngày nay mọi thứ đều dư thừa, tiền cũng dư, nhưng tỷ lệ ly dị cao gấp mười lần ngày xưa.

Nếu chúng ta không biết cách dùng tiền, thậm chí đến bố mẹ mình cũng không thừa kế cho mình một xu. Không ai muốn thừa kế cho đứa con bất hiếu, hư hỏng, lười biếng, ỷ lại hay ăn chơi, trác táng cả. Bố mẹ trí tuệ hiểu rằng, điều tối cần là phát triển khả năng dùng tiền chứ không phải cho chúng một đống tiền hay dạy chúng đủ kiểu kiếm tiền. Khi đứa con có khả năng dùng tiền, việc có thừa kế hay không còn quan trọng nữa.

Nếu bạn biết cách dùng tiền, người khác sẽ nhờ bạn dùng tiền hộ.

Không phải kiểu dùng tiền để đẻ ra tiền đâu nhé. Vậy thì là một thứ vô giá trị đẻ ra một thứ vô nghĩa rồi. Kiểu đưa tiền để đẻ thêm tiền là kiểu càng đưa càng sợ, càng bất an và lo âu. Còn kiểu đưa tiền cho người biết dùng tiền để tạo ra nhiều giá trị và ý nghĩa là kiểu càng đưa càng hoan hỷ, càng hạnh phúc.

Năng lực dùng tiền thể hiện ở những giá trị hay ý nghĩa mà bạn tạo ra. Những bậc vĩ nhân cần rất ít tiền hoặc không cần tý nào để tạo ra rất nhiều giá trị. Bác Hồ cả đời đấu tranh cho độc lập, tự do, hạnh phúc của đất nước mà đâu cần lo đến cơm áo gạo tiền? đến vợ con cũng không màng. Vậy mà toàn dân vẫn góp gạo, góp sức, góp trí, góp nhà cửa, xe cộ, góp cả vàng, cả mạng sống… đấy thôi.

Tiền không có giá trị, khả năng dùng tiền quyết định giá trị của tiền. Kiếm tiền không nâng cao giá trị của bạn, cách bạn dùng tiền mới quyết định giá trị của bạn.

Tác giả: Tuan Ho

Dùng tiền – Tiền dùng – Ý nghĩa cuộc sống
5 (100%) 1 vote
Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedInShare on TumblrShare on Yummly